Top 19 # Xem Nhiều Nhất Dạy Tiếng Chăm / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Maytinhlongthanh.com

18 Năm Dạy Tiếng Chăm Không Lương / 2023

Ở ấp Chăm, xã Suối Dây, huyện Tân Châu, Tây Ninh có một người thầy bị liệt hai chân, kiên trì dạy chữ Chăm không biên chế, không lương cho con em đồng bào dân tộc Chăm suốt 18 năm nay.

Thầy Chàm To Hiết ngồi trên bàn dạy chữ Chăm. Ảnh: QT

Bị bắt làm thầy

Thầy Chàm To Hiết bị bệnh teo chân từ nhỏ, không tự đi đứng được. Trước đây, thầy theo cha mẹ sống ở Campuchia ven biên giới với Việt Nam mở lớp dạy tiếng Chăm. Một số trẻ em người dân tộc Chăm ở Tây Ninh nghe tiếng đã sang đó học với thầy. Trong một lần về nhà học trò ở Tây Ninh chơi, thầy “bị” các già làng “bắt cóc” giữ lại cưới vợ cho và làm thầy giáo ở ấp Chăm từ đó đến nay. Bà Thị Ha, mẹ vợ của thầy, kể: “Lúc mới về, cuộc sống nó khó khăn lắm, không có nhà, không có trường để dạy nên rất bị động. Mới đó mà giờ nó có tới năm mặt con rồi đó, học trò thì cả ngàn đứa không tài nào nhớ hết”.

Trường của thầy được Nhà nước xây năm 1993, ban ngày dành cho các em học tiểu học, buổi tối thầy dạy tiếng Chăm. Sau khi xã xây trường mới, trường này giao hẳn lại cho thầy. Nói là trường vậy thôi nhưng thực ra chỉ có hai phòng học hoen ố, xuống cấp trầm trọng theo thời gian. Thầy kể: “Hồi mới xuống đây, cái trường Chăm này có nóc mà không có tường đâu, mình vừa dạy, vừa ở ngay trong trường luôn, thấy thầy sống một mình buồn nên các em học sinh thay phiên nhau qua sống chung cho vui. Vậy mà giờ đứa nào cũng lớn, cũng thành đạt hết”.

Trăm bề thiếu thốn

Nhà thầy ở sát mé trường, cứ đến giờ, thầy đẩy xe lăn vào lớp, ngồi trên bàn vừa viết chữ lên mặt bảng, vừa dạy phát âm từng chữ một. Học trò bên dưới cả mấy chục em bi bô đọc theo.

Lớp học ban đêm nóng bức, chỉ có hai cái quạt và hai bóng đèn. Nhưng đèn đã hư mất một bóng và một cái quạt cũng không quay, thầy chưa có tiền để sửa chữa. “Mình dạy gần 20 năm rồi mà chưa bao giờ có ngày 20-11 đâu, mình cũng không biết ngày đó là gì nữa. Hằng năm chỉ có ngày tết Răm ma đan là các em mang 3 kg gạo đến biếu cho thầy thôi” – thầy Hiết tâm sự.

Duy trì tiếng Chăm

Thầy khiêm tốn kể: “Trong xã chỉ có lớp dạy tiếng phổ thông thôi, không có lớp dạy tiếng Chăm, chỉ có dưới phố mới có. Mình biết tiếng Chăm nên dạy học cho các em thứ tiếng mà mình biết. Nếu mình không dạy, các em chỉ biết đọc mà quên đi cái mặt chữ. Tiếng là thầy nhưng chỉ là người biết dạy cho người không biết thôi. Mình dạy không lấy tiền, ai có thì góp 1.000 đồng/buổi để mình mua phấn, trả tiền điện, ai không có thì thôi”.

Thầy kể tiếp: “Mình dạy cho chúng, sau này chúng giỏi, sẽ dạy thêm cho các thế hệ sau này. Như thế ai cũng tiến bộ. Đã chấp nhận làm thầy là phải dạy thôi. Nhiều hôm có một, hai em cũng phải dạy chứ thấy ít mà bỏ lớp sinh quen, lớp rất dễ vỡ. Phải dạy thường xuyên, đều đặn để tạo một thói quen cho các em tới trường”.

Những năm đầu mới thành lập, một mình thầy dạy hơn 300 em, phải chia ra nhiều ca trong ngày nhưng bây giờ lớp chỉ có vài chục em, thầy và ông thầy cả của thánh đường phải đi vận động các em đến trường. “Nhiều lúc học trò không vào, mình buồn lắm, được có một vài em thôi cũng phải dạy, không thôi mất lớp, rồi chiều lại phải vào nhà các em vận động bố mẹ cho học. Giờ các em chỉ thích học tiếng Kinh thôi vì các em đi làm xa, chứ tiếng Chăm chỉ cần biết nói thôi, không cần viết. Nên mình và các thầy ở đây buồn lắm. Phải tìm cách dạy và bảo tồn tiếng của dân tộc cho các em thôi.

Năm ngoái, có cô học trò cũ tên Ma Ri Dâm, cô này học rất khá nên mình nhờ cô ấy dạy thêm cho các em học sinh, được hai năm, rồi nghèo khó quá nên cô cũng qua Ả Rập làm ăn”.

Nói về học sinh của mình, thầy kể: “Thằng Chàm A Mắt sau khi đi học ở thủ đô Ai Cập về được bố trí làm việc dưới thị xã. Nó là thằng khá và thương thầy nhất, công việc bận rộn nhưng lâu lâu đi ngang qua lại ghé về thăm thầy. Lúc dạy các em, mình luôn khuyên các em rằng nghề giáo là nghề cao quý, nên nếu ai có thể dạy học được thì rất quý. Nhiều học sinh không chỉ dạy ở thôn mình, mà còn sang thôn khác dạy nữa. Bên xóm Đào Bắc, xã Tân Hưng cũng có một em học sinh của mình đang dạy học miễn phí cho các em học sinh bên đó”.

– Mười mấy năm nay nhờ có thầy Hiết dạy cho cái chữ mà các em biết đọc, biết viết chữ Chăm, biết cách hành lễ theo truyền thống, góp phần giữ gìn bản sắc của đồng bào dân tộc Chăm ở đây.

Ông Cả chùa Chàm Sợt, đại diện tôn giáo ở ấp Chăm

– Thầy Hiết sức khỏe yếu, làng sắp cho nghỉ hưu nên tui phải cố gắng thay thế. Mình phải dạy cho các em biết mặt cái chữ Chăm, chứ nếu không lâu dần như con chim vậy đó, chả biết gì đâu, lâu dần nó quên đi cái nơi sinh ra nó. Mình biết chữ thì dạy cho người không biết chữ. Mấy thầy ở đây, đặc biệt là thầy Hiết, đi dạy gần 20 năm nay mà chưa bao giờ lấy tiền. Chỉ có lúc nào đói quá, không có cái ăn thì mới kêu gọi các em giúp đỡ, người cho ngô, cho khoai, người cho gạo mà ăn.

Có thầy dạy buổi chiều tối, còn buổi sáng vẫn phải lao động, đi chặt mía, trồng sắn, buôn bán để kiếm sống chứ không có lương nên phải làm thôi. Mình không dạy là có tội, với lại mình cũng thương các em lắm.

Thầy CHÀM GIA MIL, cùng dạy học với thầy Hiết

HÀN GIANG

Thầy Giáo Liệt 18 Năm Dạy Tiếng Chăm Không Lương / 2023

Dù bị liệt hai chân, thầy vẫn dốc hết tâm trí, sức lực để duy trì vốn chữ Chăm cho trẻ em người dân tộc.

Ở ấp Chăm, xã Suối Dây, huyện Tân Châu, Tây Ninh có một người thầy bị liệt hai chân, kiên trì dạy chữ Chăm không biên chế, không lương cho con em đồng bào dân tộc Chăm suốt 18 năm nay.

Bị “bắt” làm thầy

Thầy Chàm To Hiết bị bệnh teo chân từ nhỏ, không tự đi đứng được. Trước đây, thầy theo cha mẹ sống ở Campuchia ven biên giới với Việt Nam mở lớp dạy tiếng Chăm. Một số trẻ em người dân tộc Chăm ở Tây Ninh nghe tiếng đã sang đó học với thầy. Trong một lần về nhà học trò ở Tây Ninh chơi, thầy “bị” các già làng “bắt cóc” giữ lại cưới vợ cho và làm thầy giáo ở ấp Chăm từ đó đến nay.

Bà Thị Ha, mẹ vợ của thầy, kể: “Lúc mới về, cuộc sống nó khó khăn lắm, không có nhà, không có trường để dạy nên rất bị động. Mới đó mà giờ nó có tới năm mặt con rồi đó, học trò thì cả ngàn đứa không tài nào nhớ hết”.

Thầy Chàm To Hiết ngồi trên bàn dạy chữ Chăm.

Trường của thầy được Nhà nước xây năm 1993, ban ngày dành cho các em học tiểu học, buổi tối thầy dạy tiếng Chăm. Sau khi xã xây trường mới, trường này giao hẳn lại cho thầy. Nói là trường vậy thôi nhưng thực ra chỉ có hai phòng học hoen ố, xuống cấp trầm trọng theo thời gian. Thầy kể: “Hồi mới xuống đây, cái trường Chăm này có nóc mà không có tường đâu, mình vừa dạy, vừa ở ngay trong trường luôn, thấy thầy sống một mình buồn nên các em học sinh thay phiên nhau qua sống chung cho vui. Vậy mà giờ đứa nào cũng lớn, cũng thành đạt hết”.

Trăm bề thiếu thốn

Nhà thầy Chàm To Hiết ở sát mé trường, cứ đến giờ, thầy đẩy xe lăn vào lớp, ngồi trên bàn vừa viết chữ lên mặt bảng, vừa dạy phát âm từng chữ một. Học trò bên dưới cả mấy chục em bi bô đọc theo.

Lớp học ban đêm nóng bức, chỉ có hai cái quạt và hai bóng đèn. Nhưng đèn đã hư mất một bóng và một cái quạt cũng không quay, thầy chưa có tiền để sửa chữa. “Mình dạy gần 20 năm rồi mà chưa bao giờ có ngày 20-11 đâu, mình cũng không biết ngày đó là gì nữa. Hằng năm chỉ có ngày tết Răm ma đan là các em mang 3 kg gạo đến biếu cho thầy thôi” – thầy Hiết tâm sự.

Duy trì tiếng Chăm

Thầy khiêm tốn kể: “Trong xã chỉ có lớp dạy tiếng phổ thông thôi, không có lớp dạy tiếng Chăm, chỉ có dưới phố mới có. Mình biết tiếng Chăm nên dạy học cho các em thứ tiếng mà mình biết. Nếu mình không dạy, các em chỉ biết đọc mà quên đi cái mặt chữ. Tiếng là thầy nhưng chỉ là người biết dạy cho người không biết thôi. Mình dạy không lấy tiền, ai có thì góp 1.000 đồng/buổi để mình mua phấn, trả tiền điện, ai không có thì thôi”.

Thầy kể tiếp: “Mình dạy cho chúng, sau này chúng giỏi, sẽ dạy thêm cho các thế hệ sau này. Như thế ai cũng tiến bộ. Đã chấp nhận làm thầy là phải dạy thôi. Nhiều hôm có một, hai em cũng phải dạy chứ thấy ít mà bỏ lớp sinh quen, lớp rất dễ vỡ. Phải dạy thường xuyên, đều đặn để tạo một thói quen cho các em tới trường”.

Những năm đầu mới thành lập, một mình thầy dạy hơn 300 em, phải chia ra nhiều ca trong ngày nhưng bây giờ lớp chỉ có vài chục em, thầy và ông thầy cả của thánh đường phải đi vận động các em đến trường. “Nhiều lúc học trò không vào, mình buồn lắm, được có một vài em thôi cũng phải dạy, không thôi mất lớp, rồi chiều lại phải vào nhà các em vận động bố mẹ cho học. Giờ các em chỉ thích học tiếng Kinh thôi vì các em đi làm xa, chứ tiếng Chăm chỉ cần biết nói thôi, không cần viết. Nên mình và các thầy ở đây buồn lắm. Phải tìm cách dạy và bảo tồn tiếng của dân tộc cho các em thôi.

Năm ngoái, có cô học trò cũ tên Ma Ri Dâm, cô này học rất khá nên mình nhờ cô ấy dạy thêm cho các em học sinh, được hai năm, rồi nghèo khó quá nên cô cũng qua Ả Rập làm ăn”.

Nói về học sinh của mình, thầy kể: “Thằng Chàm A Mắt sau khi đi học ở thủ đô Ai Cập về được bố trí làm việc dưới thị xã. Nó là thằng khá và thương thầy nhất, công việc bận rộn nhưng lâu lâu đi ngang qua lại ghé về thăm thầy. Lúc dạy các em, mình luôn khuyên các em rằng nghề giáo là nghề cao quý, nên nếu ai có thể dạy học được thì rất quý. Nhiều học sinh không chỉ dạy ở thôn mình, mà còn sang thôn khác dạy nữa. Bên xóm Đào Bắc, xã Tân Hưng cũng có một em học sinh của mình đang dạy học miễn phí cho các em học sinh bên đó”.

Mười mấy năm nay nhờ có thầy Hiết dạy cho cái chữ mà các em biết đọc, biết viết chữ Chăm, biết cách hành lễ theo truyền thống, góp phần giữ gìn bản sắc của đồng bào dân tộc Chăm ở đây. (Ông Cả chùa Chàm Sợt, đại diện tôn giáo ở ấp Chăm)

Thầy Hiết sức khỏe yếu, làng sắp cho nghỉ hưu nên tui phải cố gắng thay thế. Mình phải dạy cho các em biết mặt cái chữ Chăm, chứ nếu không lâu dần như con chim vậy đó, chả biết gì đâu, lâu dần nó quên đi cái nơi sinh ra nó. Mình biết chữ thì dạy cho người không biết chữ. Mấy thầy ở đây, đặc biệt là thầy Hiết, đi dạy gần 20 năm nay mà chưa bao giờ lấy tiền. Chỉ có lúc nào đói quá, không có cái ăn thì mới kêu gọi các em giúp đỡ, người cho ngô, cho khoai, người cho gạo mà ăn.

Có thầy dạy buổi chiều tối, còn buổi sáng vẫn phải lao động, đi chặt mía, trồng sắn, buôn bán để kiếm sống chứ không có lương nên phải làm thôi. Mình không dạy là có tội, với lại mình cũng thương các em lắm. (Thầy Chàm Gia Mil, cùng dạy học với thầy Hiết)

Theo Pháp luật TPHCM

Bình Thuận Chú Trọng Dạy Tiếng Chăm Tại Các Trường Tiểu Học / 2023

Lớp học của trẻ em người Chăm. Ảnh: dantri.com.vn

Ông Huỳnh Văn Hiếu, Trưởng phòng Giáo dục Tiểu học, Sở Giáo dục và Đào tạo cho biết: Bảo tồn và phát huy tiếng nói, chữ viết các dân tộc thiểu số là một trong những chủ trương lớn của Ðảng và Nhà nước, nhằm thực hiện quyền bình đẳng giữa các dân tộc, giúp các dân tộc có điều kiện phát triển về mọi mặt. Chữ Chăm đã có từ lâu đời, đồng bào Chăm truyền tụng và lưu truyền, song ít được phổ biến rộng rãi. Vì lẽ đó, ngành giáo dục tỉnh luôn chú trọng việc dạy tiếng Chăm cho con em người Chăm tại các trường Tiểu học.

So với những năm trước đây, việc triển khai dạy tiếng Chăm trong năm học 2018- 2019 có nhiều thuận lợi hơn. Bên cạnh việc hầu hết các trường đều bảo đảm cho học sinh có đủ sách giáo khoa, vở bài tập, các trường đều có giáo viên là người Chăm tâm huyết, có kinh nghiệm. Toàn tỉnh hiện có 48 giáo viên dạy tiếng Chăm được đào tạo. Các giáo viên giảng dạy tiếng Chăm đều tổ chức sinh hoạt chuyên môn hàng tháng để đề xuất biện pháp đổi mới phương pháp dạy học tiếng Chăm, vận dụng mô hình trường học mới Việt Nam (VNEN) trong tổ chức lớp học, tăng cường ứng dụng công nghệ thông tin trong soạn giảng tiếng Chăm, giúp giờ học sinh động, hiệu quả.

Trường Tiểu học Lâm Giang, xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc là một trong những trường triển khai dạy và học tiếng Chăm hiệu quả từ nhiều năm qua. Năm học này, toàn trường có 10 lớp học với 259 học sinh (trong đó 238 em là người Chăm). Với phương châm dạy cho các em biết đọc, biết viết chữ mẹ đẻ, cung cấp cho các em một số tri thức tối thiểu về ngữ âm, từ vựng, ngữ pháp, mỗi tuần trường thực hiện dạy khoảng 40 tiết học tiếng Chăm cho tất cả các khối lớp. Mỗi tiết học bao gồm 4 kỹ năng: Nghe, nói, đọc và viết. Cô Trần Thị Thanh Thủy, Hiệu trưởng trường Tiểu học Lâm Giang cho biết: Việc dạy và học tiếng Chăm trong trường học đã nhận được sự đồng thuận rất cao từ các vị chức sắc trong làng cũng như phụ huynh học sinh. Ngoài ý nghĩa bảo tồn tiếng nói và chữ viết Chăm, việc dạy tiếng Chăm bổ trợ rất nhiều cho việc dạy tiếng Việt. Thông qua tiếng Chăm, giáo viên sẽ cung cấp thêm những sự vật, giải nghĩa một số từ tiếng Việt mà các em chưa biết hoặc không hiểu, giúp học sinh học tốt hơn các môn học khác bằng tiếng Việt. Hầu hết các em đều biết đọc, biết nói tiếng Chăm, riêng các em khối lớp 4 – 5 có thể viết được một đoạn văn ngắn bằng chữ Chăm.

Khó khăn lớn nhất trong việc dạy tiếng Chăm hiện nay là hầu hết thiết bị và đồ dùng dạy học tại các trường đều do giáo viên tự làm, tài liệu tham khảo còn ít. Nhiều giáo viên dạy tiếng dân tộc đạt chuẩn hoặc chuyên sâu về môn học này chưa được đào tạo. Theo ông Huỳnh Văn Hiếu, Trưởng phòng Giáo dục Tiểu học, Sở Giáo dục và Đào tạo Bình Thuận, Sở sẽ thường xuyên tổ chức các lớp bồi dưỡng, nâng cao năng lực cho giáo viên dạy tiếng Chăm, đồng thời tiếp tục đề xuất Bộ Giáo dục và Đào tạo nghiên cứu mở các khóa đào tạo chuyên sâu về bộ môn này. Sở sẽ đề xuất với Vụ Giáo dục Dân tộc sớm ban hành bộ đồ dùng thiết bị tối thiểu dạy học tiếng Chăm.

Bài 5. Chăm Chỉ Học Tập / 2023

a/ Buổi sáng thức dậy để đi học , em thấy trời lạnh và có mưa.Đạo đứcChăm chỉ học tập ( tiết 2)b/ Giờ thể dục , bạn rủ em ngồi lại trong lớp để xem một cuốn truyện hay .Đạo đứcChăm chỉ học tập ( tiết 2)Kết luận:Chăm chỉ học tập là bổn phận của học sinh, đồng thời giúp em thực hiện tốt quyền được học tập của mình.Đạo đứcChăm chỉ học tập ( tiết 2)HOẠT ĐỘNG 2. Bày tỏ ý kiến Đánh dấu + vào ô trống trước ý kiến em tán thành. a/ Chỉ những bạn không giỏi mới cần chăm chỉ.b/ Cần chăm học hằng ngày và khi chuẩn bị kiểm tra.c/ Chăm chỉ học tập là góp phần vào thành tích học tập của tổ, của lớp.d/ Chăm chỉ học tập là hằng ngàyphải học đến khuya.

Đánh dấu + vào ô trống trước ý kiến em tán thành. a/ Chỉ những bạn không giỏi mới cần chăm chỉ.b/ Cần chăm học hằng ngày và khi chuẩn bị kiểm tra.c/ Chăm chỉ học tập là góp phần vào thành tích học tập của tổ, của lớp.d/ Chăm chỉ học tập là hằng ngàyphải học đến khuya.++

Kết luận: – Bạn nào cũng cần phải thường xuyên chăm chỉ học tập. – Sắp xếp thời gian học tập hợp lý, học tập sẽ đạt kết quả cao và còn góp phần vào thành tích học tập của tổ, của lớp.HOẠT ĐỘNG 3: TỰ LIÊN HỆ

2/Hãy kể những việc cụ thể em đã làm thể hiện sự chăm chỉ học tập .1/ Em đã chăm chỉ học tập chưa ?Bài tập 7.Chia sẻ các tấm gương chăm chỉ học tập em đã sưu tầmBạn nhỏ vùng cao phải trông em nhưng vẫn đến trường đi họcBạn nhỏ người nước ngoài chăm chỉ học bàiCác bạn trong lớp chăm chú nghe giảngBạn đang chăm chỉ ôn bài ở nhàHai Bạn chăm chỉ học nhóm

Kết luận chung: Chăm chỉ học tập là bổn phận của người học sinh ,đồng thời cũng là để giúp cho các em thực hiện tốt hơn , đầy đủ hơn quyền được học tập của mình .Mình phải làm bài cho xongHà ơi. !ra chơi thôi

Giờ ra chơi dành cho học sinh vui chơi, bớt căng thẳng trong học tập. Vì vậy không nên dùng thời gian đó để làm bài tập. Chúng ta cần khuyên bạn :“Giờ nào việc nấy”Chăm chỉ học tập (tiết 2)Đạt được nhiều thành tích cao trong học tập, được thầy cô và bạn bè yêu mến.Anh Nguyễn Hồng Hải – Phó ban tổ chức Trung Ương ĐoànHà Việt Hoàng đã đạt giải Nhất cuộc thi Đường lên đỉnh OlympiaHọc sinh bình thường như chũng ta chăm học đã là đáng khen, nhưng đối với các bạn học sinh khuyết tật chịu nhiều thiệt thòi hơn thế mà chăm học thì càng đáng khen nhiều hơn. Cô sẽ kể cho các em nghe một câu chuyện về tấm gương đáng khen như thế: “Cô gái khuyết tật hiếu học phá kỉ lục ASEAN PARAGAMES 4”. Đó là em Hồ Thị Loan người Vân Kiều sinh năm 1991 ở huyện Đăkrông, tỉnh Quảng Trị. Trong một tai nạn, em bị cụt mất bàn chân phải. Là một hs khuyết tật không những hiếu học mà còn là một vận động viên cừ khôi khi rinh về bản hai huy chương vàng, một huy chương bạc ASEAN PARAGAMES 4 * Chăm chỉ học tập có ích lợi gì?Ghi nhớ : Chăm chỉ học tập giúp em mau tiến bộ 1. Chăm chỉ học tập là nhiệm vụ, bổn phận của ai?B. Của con và mẹA. Của học sinhC. Cả hai ý trênHãy chọn ý đúng : Củng cố:2. Chăm chỉ học tập có ích lợi gì?Để được bố mẹ cho đi chơi công viên. Giúp em học tập đạt kết quả tốt hơn. Được thầy cô, bạn bè yêu mến,bố mẹ hài lòng. Chỉ tập trung học,khỏi phải làm những công việc khác.Hãy chọn ý đúng ABCCủng cố:Dặn dò:– Nhận xét tiết học. Chuẩn bị bài sau.